Ba-la-ge-zong – quê hương xinh đẹp trong lòng


  

Núi tuyết cao nhất của Xiang-ge-li-la là núi tuyết Ba-la-ge-zong, cao 5545 m trên mặt nước biển, nó đứng vững bên bờ sông Kim Sa Giang, cùng với núi tuyết Bạch Mang cao 5640 m trên mặt nước biển đối diện cấu trúc thành một hẻm núi không kém gì Hổ Khiêu Hiệp. Bốn núi hai hẻm này từ hai bên cạnh đông tây kẹp lấy cao nguyên bò Y-ắc, làm cho Xiang-ge-li-la trở thành một đơn nguyên địa lý tương đối độc lập. Từ phía đông đi vào cửa chính Xiang-ge-li-la là đầu cầu dưới, cửa chính phía tây là đầu cầu trên, phía đông có một con sông Thạc Đô Cương chia cách núi tuyết Ha-ba, phía tây có một con sông xuyên qua núi tuyết Ba-la-ge-zong, con sông này gọi là sông Cương Khúc. Ý của “Cương Khúc” là dòng sông bắt nguồn từ núi tuyết, nó đến từ núi tuyết Xiang-ge-li-la, chảy từ đầu cầu trên vào Kim Sa Giang.

Đầu cầu trên là nơi đi Tây Tạng và Tứ Xuyên ắt phải qua, từ đây vượt qua sông Kim Sa Giang và thông qua huyện Đức Khâm đi Tây Tạng; Ven Cương Khúc mà lên vượt qua cửa sông Ba-la-ge-zong là đến Đức Vinh Tứ Xuyên rồi đi tiếp về Ba Đường. Ngày trước đây hồng quân nhị phương diện trường chinh đánh qua một trận tại đầu cầu trên, thế là trên sông Cương Khúc có cầu hồng quân.

“Ba-la” tiếng Tây Tạng ý là từ Ba Đường mà đến, “Ge-zong” tiếng Tây Tạng ý là thành luỹ màu trắng. Vòng quanh quả núi tuyết thần thánh này, đại thiên nhiên còn thai nghén ra cảnh đẹp vô tận. Có thể là mùa xuân hoa lê bay tới tấp, có thể là mùa hè cỏ xanh mơn mởn, càng có thể là mùa thu màu sắc thiên biến vạn hoá, còn có thể là mùa đông đóng băng nắng xế chiều. Ngoài bốn mùa ra, chân núi Ba-la-ge-zong có dòng sông Cương Khúc chảy cuồn cuộn không ngừng và có hẻm núi vách đá cheo leo đặc sắc, còn có cảnh quan lũng sông khô nóng giống hệt Sa-va-na châu Phi; Sườn núi có rừng già nguyên thuỷ rậm rạp, còn có các loại cầm thú quý lạ và hoa lạ cây lạ; Đỉnh núi có băng hà núi tuyết và hồ tạo bởi tuyết ăn mòn, có lùm cây, bụi cỏ núi cao phủ đầy hoa hoè núi cao và thuốc thảo mộc quý và cảnh quan bãi dòng đá. Mọi cảnh đẹp này đều là khu cảnh du lịch sinh thái trạng thái thường trong một năm của Ba-la-ge-zong 

Hồ cao nguyên hẻm núi Xiang-ge-li-la

Đi vào hẻm núi Ba-la-ge-zong, hấp dẫn con mắt nhất là nước sông Cương Khúc, nước ở đây ắt là trong suốt, từ đầu nguồn cho đến đầu cầu trên không có xóm làng, càng không có ô nhiễm của công nghiệp hoá, nước lúc thì chảy xiết lúc thì chầm chậm, chảy uốn khúc trong hẻm núi. Vách núi hai bên cạnh đều là vách thẳng đứng 90 độ kéo dài về phía trên, không nhìn thấy cao là bao nhiêu, không thể nào ít hơn 1000 m. Đường quốc lộ nằm bên Tây ngạn, đường cổ đạo nằm bên Đông ngạn, đáng tiếc là không có đoàn người buôn bằng ngựa thổ rồi, không nghe thấy tiếng chuông du dương nữa. Mấy năm trước, dân thôn Ba-la sinh sống dưới chân núi tuyết là nhờ vào con đường cổ đạo này sinh tồn, nghe nói có rất nhiều người chưa bao giờ đi ra khỏi thế giới mơ mộng này, không thấy qua hình dáng của ô tô.

Ven theo đường núi du lịch hiểm trở về phia trên của hẻm núi, bên trên có   vách đứng cheo leo, bên dưới cũng có vách đứng cheo leo, đi trên đường hiểm trở làm cho người ta mất tự tin, chân hơi có tí run run, c&oacut[FS:Page]e; trời như một đường kẻ màu tro trắng sâu xa. Xuyên qua hẻm núi thì là rừng già nguyên thủy, sau đó là đồng cỏ chăn nuôi núi cao, sau cùng là núi tuyết trắng xoá. Mỗi khi đến cuối xuân đầu hè, các loại hoa đỗ quyên đua nở, từng cụm, từng mảnh trang điểm giữa núi tuyết và nước biếc, hình thành một bức tranh tuyệt đẹp; Khi trời thu trong sáng dịu mát, từng lớp rừng như nhuộn màu đỏ khắp núi rừng, bò và cừu đi thong dong trên bãi cỏ lại cấu trúc thành một cảnh thu màu sắc đẹp đẽ. Muốn nhìn thấy núi tuyết Ba-la-ge-zong thì phải đi từ thôn Ba-la về phía trước 9 km, những núi tuyết tại đấy cấu trúc thành bởi đơn hà, rất đồ sộ và tháp phật thiên nhiên lúc ẩn lúc hiện giữa mây mù, giống như một cảnh thần.

Núi tuyết Ba-la-ge-zong là đất thánh phật giáo Tây Tạng truyền bá, Ba-la-ge-zong xuyên vượt trong thời gian ngàn năm, trước sau chỉ có một thôn xóm——thôn Ba-la, ý là thôn dân tộc Tạng từ Ba Đường đến. Nghe truyền lại là rất lâu về trước, một vị tướng của vua Ge-sa-er chán ngấy sinh hoạt chiến tranh. Có một ngày mê thấy 3 vị nữ thần đưa anh ta đến hẻm núi như cảnh tiên của núi thần nhiều san sát, nơi đó không có chiến tranh, không có buồn phiền. Hôm sau, anh ta tường thuật lại với thầy phật giáo giấc mê tốt đẹp này, thầy phật giáo bảo anh ta đây là ý thần núi tuyết bảo anh đi tìm kiếm quyê hương hài hoà, yên tĩnh. Thế là đại tướng đưa người nhà và bộ hạ đi mất chín chín tám mươi mốt ngày, để tìm kiếm chốn yên vui trong giấc mê đã đi khắp non sông khu Khang Ba. Khi họ vượt qua núi tuyết Ge-zong đèo Băng Ba thì trời đã đêm khuya, không có lương thực không có nước uống, mọi người đều mệt lử và nằm lên trên đất, hôm sau khi tỉnh lại thấy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ vô cùng, khu vực ngọn núi trước mắt này vòng quanh cách lý trần gian chính là quyê hương lý tưởng của họ muốn tìm, núi tuyết Ge-zong ( thành luỹ màu trắng ) trong giác mê. Thế là họ định cư lại nơi này. Do cả gia đình đại tướng là người Ba Đường nên nơi này được đặt tên là Ba-la, núi tuyết phía sau thôn được người ta đặt tên là núi tuyết Ba-la-ge-zong. Trăm ngàn năm nay, họ mặt trời mọc thì đi làm, mặt trời lặn thì nghỉ ngơi, đời này qua đời khác sinh hoạt như “Thế giới mơ mộng” cách lý với thế gian. Nhà người Tạng to nhỏ lạc vào mành đất này, ánh sáng ban mai âm ấm tăng thêm một phần yên lặng và khoai thai của thôn xóm. Văn hoá và dáng điệu phong tục của dân tộc Tạng này đã bơm vào linh hồn xương máu của khu cảnh, và cũng làm cho nơi này hình thành hẻm núi Xiang-ge-li-la dưới ngọn bút của tác giả nổi tiếng zhan-mu-si·xi-er-dun nước Anh thế kỷ 20 được du khách Trung Ngoại công nhận.

Vân Nam phác họa

đi du lịch

Lão Pha Hắc Hà th...

Khu bảo vệ thiên nhiên Lão ...


Thôn Chương Lang h...

“Chương Lang” là ngô...


Thôn Trác Mộc Lan...

Từng lớp ruộng bậc thang, cây cổ trăm năm cộ...


Vân Nam say đắm